Cristiano Ronaldo - Giọt nước mắt của ngày trở về

 (Thể thao số) Ngay từ bé tôi đã được thấm nhuần tư tưởng và bài học là một người con trai sau này phải mạnh mẽ, không được rơi lệ dù bất cứ hoàn cảnh nào. 

Nhưng cuộc sống là một nơi thử thách và con người sinh ra để khổ đau cũng như những tia sáng để bay trong không gian, có những sự việc khiến nguời đàn ông dù không muốn rơi lệ nhưng nước mắt vẫn trào ra, đó là khi cảm xúc đã lên đến tận cùng, khóc cho những gì đáng để phải khóc. Trong bóng đá cũng vậy, có những giọt nước mắt của cầu thủ đã thành kí ức trong lòng nguời hâm mộ, nước mắt của chiến thắng hay thất bại - người ở đây tôi muốn nhắc tới anh, Cristiano Ronaldo.

Ngày ấy khi cả châu âu cúi mình và thán phục trước người Hi Lạp, họ đã làm nên một bất ngờ cực lớn khi đả bại Bồ Đào Nha trong trận chung kết Euro 2004. Khi hồi còi kết thúc được vang lên, vinh quang đã dành cho đội bóng đến từ đất nước của những câu truyện huyền thoại trong sự ngỡ ngàng của người hâm mộ, bên canh những tràng pháo tay và tiếng chúc mừng dành cho người chiến thắng. Ở đâu đó trên sân, có một cậu bé với dáng người mảnh khảnh kèm theo là tiếng khóc nức nở cho thất bại đầu tiên trong cuộc đời ở một giải đấu lớn. Khóc cho ngày chia tay, khóc cho sự thất bại và khóc cho thõa nỗi niềm ước mơ những gì mà mình chưa dành được. Người hâm mộ tin rằng, tiếng khóc năm nào về ngày thua cuộc trên sân chơi của quê hương chính là động lực để cậu bé mang số áo 17 ấy nuôi giấc mơ trở thành ngôi sao số một thế giới.

Đêm mưa huyền ảo Luzhniki 2008. Đâu đó vẫn là tiếng khóc quen thuộc của chàng trai 4 năm về trước, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng mưa tạo nên sự dằn vặt khi chính anh ta có thể làm cho đội bóng thất bại. Cậu bé của năm nào giờ đây đã là một ngôi sao, nhưng động lực và sự khát khao để thành công có lẽ vẫn mãi không thay đổi trong bản thân số 7 ấy. Cristiano Ronaldo đã nằm dài và úp mặt khóc nức nở trên thảm cỏ sân vận động. Tiếng khóc để che giấu đi nỗi sợ hãi về thất bại và những vinh quang mà giờ đây do chính mình tự tay vứt bỏ. Nhưng rồi có lẽ định mệnh là do ông trời chọn, cú trượt chân lịch sử của John Terry cùng một Van der Sar xuất sắc trước Nicolas Anelka đã làm cho CR7 có được sự nhẽ nhõm. Khi United có được chiến thắng và chính thức bước lên ngôi vương, vẫn là tiếng khóc bên đôi vai người cận về già Gary Neville.Tiếng khóc giờ đây là tiếng khóc của ngày hạnh phúc, để ta biết rằng phải đứng lên và tận hưởng thành công sau những ngày tháng thất bại.

Ronaldo đã không ăn mừng bàn thắng của mình vào lưới đội bóng cũ. Ảnh: Internet

Euro 2004, Luzhniki 2008 đó chỉ là những điểm nhấn để tạo nên một Cristiano Ronaldo khủng khiếp như ngày nay, một ngôi sao và nỗi ác mộng của mọi hàng phòng ngự trên toàn châu Âu. Có một câu chuyện vui được kể rằng chính Sir Alex Ferguson phải đối đầu với con "quái vật" toàn diện do chính mình tạo ra. Ngày anh trở lại Old Trafford hẳn là một ngày rất đặc biệt, nơi ấy đã đặt lên nền móng để cậu bé tóc vàng, mảnh khảnh ngày nào vươn mình thành một ngôi sao. Người ta chờ đợi vào màn trình diễn của anh – ngôi sao một thời của nhà hát – người vẫn nắm giữ rất nhiều trái tim Quỷ Đỏ.

Những con người thành Manchester vẫn còn nặng tình và nhớ anh lắm, những biểu ngữ CR7 - cho một ngày trở lại được giăng lên khắp các khán đài Old Trafford. Từng vệt cỏ của Nhà hát đã lưu dấu chân anh, ghi lại những kí ức đẹp trong lòng người hâm mộ, giờ đây lại thêm một lần in dấu. Nhưng anh của hiện tại đã không phải anh của ngày xưa, không còn là anh trong màu áo Đỏ - một anh thật xa lạ trong màu áo trắng của Kền Kền Mardrid. Những yêu thương, tiếc nuối kia sẽ được gạt bỏ, cổ động viên United trên toàn thế giới đặt hết niềm tin, hi vọng vào đoàn quân của Sir Alex sẽ chôn vùi đội bóng mà anh đang thi đấu. Đó là cách mà chúng tôi chào đón anh và có lẽ cũng là cách mà anh mong muốn.

United đã có sự khởi đầu đầy thuận lợi nhưng một lần nữa cái bóng đen nghiệt nghã về chiếc thẻ đỏ do Cuneyt Cakir mang lại đã phá hỏng tất cả. Người Manchester đã thất bại, Cristiano Ronaldo dù có trong tay chiến thắng nhưng đâu đó vẫn ánh lên nỗi buồn, rưng rưng giọt nước mắt nơi chàng trai ấy. Giờ đây trong một CR7 không đơn giản chỉ là niềm vui chiến thắng nữa. Anh đã không ăn mừng khi ghi bàn thắng kết liễu Manchester United của mình, cái ánh mắt trong giây phút ấy anh nhìn những người đồng đội và người thầy đã dìu dắt mình ngày nào chất chứa biết bao nỗi niềm và cảm xúc. Cậu bé ngày nào đã thực sự trưởng thành, cách cư xử của anh rất chuyên nghiệp nhưng cũng rất chân thành, tất cả đã cho thấy một Ronaldo nặng tình với tất cả sự tôn trọng giành cho câu lạc bộ cũ.

Cảm ơn anh Ronaldo!!! Những Manucians chúng tôi dành cho anh những điều tốt đẹp và trân trọng nhất. Chàng trai của 9 năm về trước giờ đây đã thực sự trưởng thành và trong bất kì trường hợp nào thì giọt nước mắt khi rơi trên đôi mắt ấy vẫn tinh khôi như thuở nào. Chúc anh hoàn thành giấc mơ Decima cùng với Real Madrid , hãy chinh phục những đỉnh cao mới cho riêng mình, chào anh người của ngày hôm qua!

 Theo RED DEVIL (Tinthehao) 


188bet

Nguồn: thethaoso.vn

M88 188bet